Lúc trước khi còn đi học, cuộc sống của tôi hoàn toàn do tôi quyết định và cái tôi quá lớn khiến thế giới của tôi dường như bị hạn chế rất nhiều. Nhưng từ khi đi làm, tôi bắt đầu mở rộng thế giới của mình. Bắt đầu từ việc "phải" theo dõi các trang cộng đồng khác nhau về đời sống của những đối tượng khách hàng chính của tôi đến việc phải tự tìm kiếm và add mình vào các group tìm đối tác công việc. Cuộc sống của tôi cứ vậy lặng lẽ mở rộng ra. Đi làm 2 năm, tôi luôn nói bản thân đã dần nhiễm khói bụi trần gian rồi. Thực ra, đó là việc tôi cho phép bản thân mình lạc vào thế giới của nhiều kiểu người, nhiều tầng lớp khác nhau. Không chỉ để trải nghiệm cuộc sống, mà còn để tích lũy cảm nhận và góc nhìn của nhiều đối tượng khách hàng, phục vụ cho công việc.
Biểu hiện rõ nhất chính là tài khoản Facebook cá nhân của tôi. Âm nhạc, phim ảnh và các trang tin tức dần xuất hiện những thứ không phải sở thích của tôi. Tôi bắt đầu thử nghe nhạc Việt, xem các bộ phim kinh điển nước ngoài, theo dõi các trang comic, trang tin tức showbiz, tham gia các group xàm xí, chia sẻ tâm sự trên Facebook. Những thứ trước đây tôi luôn có chút bài xích và chẳng bao giờ quan tâm đến.
Sự tiếp xúc hàng ngày khiến tôi dần thay đổi, dường như mỗi ngày tôi đều khám phá ra một quan điểm, một sự thật hiển nhiên nhỏ nhoi mà ngày thường có nhìn thấy tôi cũng chẳng bao giờ chú ý đến. Và hiển nhiên, tư duy thay đổi dẫn đến hành vi và quan niệm cũng dần thay đổi. Có đôi lúc tôi cảm thấy đã đánh mất con người trước kia của mình. Nhưng việc không ngừng phủ định những thứ bản thân nhìn thấy bằng quan điểm cá nhân trong đầu khiến tôi hiểu, bản thân tôi vẫn vậy. Cái tôi to lớn của tôi vẫn tồn tại mạnh mẽ, khước từ những quan điểm nó cho là sai lầm. Chỉ là những trải nghiệm mới khiến tôi học được cách giấu nó đi, chỉ xuất hiện khi tôi cho phép. Tôi học cách sử dụng "cái tôi" đó khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn, có chính kiến và giải quyết công việc theo cách ổn thỏa nhất mà không mất đi chất riêng của mình.
Những bạn trẻ mới bước chân ra đời có lẽ đều sẽ như tôi. Môi trường thay đổi khiến bản thân phải tiếp nhận quá nhiều sự thực khác với những lý thuyết khi còn đi học khiến bạn dần hoang mang, tưởng như đã đánh mất chính bản thân mình. Điều đó khiến bạn hoài niệm bản thân của quá khứ, con người đã được sống trong môi trường lý tưởng như trường học. Nhưng tin tôi đi, đi qua đoạn đường này, bạn sẽ còn tỏa sáng hơn trước rất nhiều. Đó mới thực sự là một "bạn" đang sống trong cuộc đời của mình, tầm thường nhưng luôn rực rỡ.

Nhận xét
Đăng nhận xét